HÃY ĐỪNG LÀ “NGƯỜI KHÁCH TRỌ” TRONG CÔNG TY

Khách trọ thực tế trong cuộc sống

– Bạn đã từng ở khách sạn hay nhà trọ qua đêm chưa?
– Các bạn cảm thấy khác thế nào so với khi ở nhà?
  • Tạm bợ, qua loa, bừa bãi… có lẽ là những trạng từ có thể dùng cho cách sống của những người khách trọ. Quần áo thay ra, vứt bừa bãi trên ghế. Khăn tắm dùng xong có thể vứt trên sàn nhà. Chăn, ra, gối cứ mặc kệ cho nó dồn cục hay nhăn nhúm. Chai nước suối uống dở có lúc không buồn đóng nắp. Nước xả vô tội vạ trong bồn, có khi quên cả tắt. Ti-vi trong phòng cứ bật kể cả lúc đi ra ngoài…
  • Tạm bợ, qua loa, bừa bãi… dường như vẫn là chưa đủ. Lãng phí là thứ nặng nề hơn. Phí nước, phí điện, phí khăn tắm, sữa tắm, xà phòng… Tất cả là vì tâm lý của người ở trọ. Qua đêm, qua ngày, một vài ngày, rồi ra đi, chẳng phải của mình, cần gì phải chăm chút, giữ gìn!

Các bạn có biết những người “ở trọ” trong chính công ty của mình chưa?

Không phải chỉ những người lao động thời vụ vài ba tháng đâu nhé! Có những người làm việc hàng năm, nhiều năm, vẫn có tâm lý ở trọ. Có người là cấp quản lý được nhiều chế độ ưu đãi. Có người từng gặp khó khăn và được công ty giúp đỡ, hỗ trợ cả tài chính, lẫn bố trí công việc phù hợp với hoàn cảnh, sức khoẻ, tình cảm… cũng đều là khách trọ.

Nhưng rồi họ vẫn có tư tưởng ở trọ.

Họ làm việc vô trách nhiệm, thờ ơ, qua loa, bừa bãi, tạm bợ, và lãng phí (đúng như người ở trọ). Họ chẳng bao giờ xem công ty như ngôi nhà thứ hai của mình. Không chăm chút, không lo lắng, không quan tâm gì. Công ty lên hay xuống, phát triển hay khó khăn, họ cũng mặc kệ. Còn cảm thấy thoải mái về công việc, thu nhập, chế độ thì họ còn làm (và làm với thái độ đối phó); nếu thấy hết thoải mái, hoặc có nơi nào khác tốt hơn là họ ra đi. Họ chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân của mình thôi!
———————–
Vài người biện minh là do không hài lòng với công việc hay vì không được trọng dụng. Vâng, có thể! Nhưng nếu không hài lòng, không được trọng dụng, hay môi trường làm việc không phù hợp…, thì người có lòng tự trọng sẽ ra đi ngay, chứ không “ở trọ” dài dài trong chính công ty của mình.
Những người “ở trọ” rồi sẽ đến lúc làm chủ (chủ công ty, chủ quán, hay ít nhất cũng là chủ nhà). Họ sẽ nghĩ gì khi nhân viên, người quản gia, cô bảo mẫu sống/làm việc lâu ngày trong nhà mình mà cứ như người ở trọ qua đêm?
Khách trọ vô tình đời cứ trôi.
Tha hương một kiếp đã lỡ rồi,
Đi đi tìm mãi đời chuyển lối,
Mặc đời sao chuyển có định trôi.
theo: PTDNV
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Book